Anh bỏ lỡ rồi, anh bỏ lỡ em rồi, thật sự bỏ lỡ rồi

927

Tình yêu bắt đầu thế nào? Với cô có lẽ chính là ngày hôm ấy nắng rất đẹp, anh đứng bên bờ biển. Bóng lưng cao lớn đổ xuống mặt đất. Anh mặc chiếc sơ mi màu trắng tinh khiết. Khi anh quay lưng, nụ cười còn rực rỡ hơn ánh mặt trời. Có lẽ chính từ khoảnh khắc ấy, cô đã yêu.

Anh nhớ lại giây phút mình quay lưng nhìn thấy cô. Bao ngôn từ cũng không thể miêu tả được cảm xúc ấy. Cô đứng cách anh không xa, mái tóc buộc cao lộ ra vầng trán sáng bóng. Khuôn mặt xinh đẹp như tiểu yêu nhỏ bé, cô cười rất tươi, nụ cười mang theo chút tinh ngịch. Đôi mắt nâu to tròn lay chuyển lay chuyển lòng người. Chiếc váy maxi màu hồng nhạt dài đến mắt cá chân hơi bay bay vô cùng ngọt ngào.
Cô nhìn anh, vẫy tay. Lục lọi trong trí nhớ của mình, anh chưa từng có quan hệ với cô. Cũng không có biết cô gái nào nhỏ tuổi như vậy.

Thấy cô vẫn vẫy thì anh sải bước chầm chậm đi về phía cô, càng gần thì nét mặt cô càng thêm lạ lùng, có chút ngượng ngập. Anh khẽ cười, có lẽ cô bé này nhận nhầm cười.

Cô cắn cắn môi,hai gò má đỏ ửng nói lí nhí: “Xin.. xin lỗi anh, tôi hơi cận nên không nhìn rõ. Xin lỗi, tôi nhận nhầm người”.
Nói xong không đợi anh trả lời cô đã quay lưng ba chân bốn cẳng chạy đi, do váy quá dài khiến cô hơi loạng choạng suýt ngã. Anh đút tay vào túi quần, bật cười, cô gái nhỏ rất thú vị.

Anh chưa từng biết thế nào là duyên phận, nhưng có lẽ anh với cô thực sự có duyên. Hai người gặp lại nhau sau hai tháng, hôm ấy anh cùng vài người bạn đến một club mới mở. Như thường ngày bên cạnh anh có vài cô gái ăn mặc hở hang, khuôn mặt trang điểm kỹ càng đầy gợi cảm. Anh là đàn ông, không ngoại lệ với những người khác.

Vòng tay qua eo hai cô gái, nhẹ nàng vuốt ve hai bên eo thon gọn.

Đột nhiên tầm mắt dứt lại một góc bàn đối diện. Người phụ nữ mặc chiếc váy đen ngắn cũn miễn cưỡng chùm qua mông kia có chút quen quen. Anh hơi nheo mắt nhìn kỹ một hồi, nhận ra đó thật sự là cô gái trên bờ biển hôm ấy. Khoé môi nhếch lên nụ cười khó nắm bắt.

Cô loạng choạng ra ngoài tìm kiếm nhà về sinh, men rượu trong người bốc lên khiến cô đứng không vững lập tức ngã xuống. Trước mặt là một mảng quay cuồng. Đúng lúc này một bàn tay đàn ông đỡ lấy cô dậy. Cô nhìn người đàn ông tuấn tú trước mặt.

“Anh… là ai?”. Cô nói lè nhè.
Anh để mặc cô dựa người vào tường, hai tay đút túi quần chăm chú đánh giá cô gái say khướt trước mặt. Hôm nay cô trang điểm rất đẹp, không quá diêm dúa lại vô cùng hợp với đường nét của cô. Rất tây. Bờ môi căng mọng nhìn rất mê người.

“Nhà em ở đâu, tôi đưa em về”.
“Humm, nhà tôi á, nhà tôi ở đâu nhỉ?”.
“Em không nhớ nhà mình à?”.
“Không nhớ”.
“Vậy về nhà tôi nhé?”.
Cô chớp mắt, một lúc sau cười hì hì. Sự tỉnh táo gần như cạn kiệt, cô gật đầu.
“Được”.

Đêm đó hai người đã phát sinh quan hệ. Anh phải công nhận một điều rằng cơ thể cô rất đẹp. Đường cong còn đẹp hơn cả những cô gái anh từng qua đêm. Ở trên giường cô gần như biến thành một người khác, quyến rũ lại có nét yêu mị, anh gần như không kiềm chế được mà hết lần này đến lần khác cho đến khi cô ngủ say trong vòng tay anh. Đêm ấy chỉ có một điều ngoài ý muốn, có lẽ chính là, đây là lần đầu tiên của cô.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô rất hốt hoảng nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh khi nhìn thấy anh. Trấn tĩnh một hồi cô mới nói.
“Được rồi, chuyện đã thế này thì anh nói xem phải làm thế nào đây?”.
Anh lười biếng mặc quần, bên trên không mặc áo để lộ ra lồng ngực rắn chắc. Anh cúi người chống tay lên giường, nheo mắt nhìn cô cười cười.

“Em muốn thế nào?”.Cô gái này rất thú vị, rất mới lạ.
“Chúng ta thử hẹn hò một thời gian đi”. Cô nói rất nhẹ nhàng, ngữ khí bình thản không rung động.
Anh rất bất ngờ, không nghĩ cô gái sau lần quan hệ đầu tiên với một người đàn ông xa lạ có lẽ nên khóc lóc ăn vạ. Không ngờ cô lại thản nhiên ra yêu cầu như vậy. Nhất thời khó tin, nhưng rất nhanh cười cười.
“Được, chúng ta hẹn hò”.
Nói xong anh cúi xuống hôn cô, từ nhẹ nhàng chuyển sang mạnh mẽ, dần dần hô hấp không được ổn anh trực tiếp đẩy cô xuống giờ. Hai người lập tức quấn lấy nhau dưới ánh nắng chan hòa, hai cơ hòa lấy nhau, hai trái tim dần dần ấm lên.

Năm tháng trôi qua, cô ở nhà riêng nên sau đó cô chuyển đến ở cùng anh, hai người sống với nhau rất ngọt ngào. Tình yêu mỗi lúc một nhiều hơn, cô đảm đang như một người vợ. Hai người chung sống rất an ổn, anh làm nghề về tiền bạc. Lâu lâu sảy ra đánh nhau khiến cô rất lo lắng nhưng rồi nghe anh giải thích thì cô cũng dần quen với cuộc sống như vậy.
Vì anh, một cô gái mới chỉ 18 tuổi là cô trở nên đảm đang. Cô mua những quyển sách nấu ăn về để học. Ban đầu với cô là rất khó khăn nhưng anh luôn ngọt ngào an ủi dần dần cô cũng dần quen thuộc với nhà bếp, cố gắng nấu những món ăn anh thích.

Thời gian sống chung với cô anh cảm giác như bản thân luôn có nhà để về, giống như khi anh đi đâu, làm gì cũng luôn có một người ở nhà chờ đợi. Mỗi lần anh về sớm, căn phòng thơm nức mùi thức ăn cô nấu. Nhìn bóng lưng mảnh mai cặm cụi trong bếp khiến anh càng yêu cô hơn. Anh chưa từng nghĩ hai người lại có thể đi được một đoạn đường dài đến thế, ban đầu cả hai chỉ cho rằng tình cảm này chỉ duy trì được một tháng là nhiều. Nhưng chuyện tình yêu khó lường, anh càng lúc càng yêu cô nhiều hơn. Thiếu cô gần như anh không thể chợp mắt, mỗi lúc đi làm anh chỉ mong đến giờ vê để được ôm cô vào lòng. Hóa ra tình yêu chỉ đơn giản như thế.

Vì anh, một cô gái mới chỉ 18 tuổi là cô trở nên đảm đang. Cô mua những quyển sách nấu ăn về để học. Ban đầu với cô là rất khó khăn nhưng anh luôn ngọt ngào an ủi dần dần cô cũng dần quen thuộc với nhà bếp, cố gắng nấu những món ăn anh thích.

Thời gian sống chung với cô anh cảm giác như bản thân luôn có nhà để về, giống như khi anh đi đâu, làm gì cũng luôn có một người ở nhà chờ đợi. Mỗi lần anh về sớm, căn phòng thơm nức mùi thức ăn cô nấu. Nhìn bóng lưng mảnh mai cặm cụi trong bếp khiến anh càng yêu cô hơn. Anh chưa từng nghĩ hai người lại có thể đi được một đoạn đường dài đến thế, ban đầu cả hai chỉ cho rằng tình cảm này chỉ duy trì được một tháng là nhiều. Nhưng chuyện tình yêu khó lường, anh càng lúc càng yêu cô nhiều hơn. Thiếu cô gần như anh không thể chợp mắt, mỗi lúc đi làm anh chỉ mong đến giờ vê để được ôm cô vào lòng. Hóa ra tình yêu chỉ đơn giản như thế.

Được ở bên cạnh người mình yêu, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau xem phim, cùng nhau chìm vào giấc ngủ. Chỉ bấy nhiều là đủ.

Nhưng anh không ngờ rằng, thời gian trôi qua. Tình yêu cuồng nhiệt thủa đầu cũng dần giảm bớt. Anh không còn mặn nồng ân ái với cô như lúc đầu. Mỗi lần trở về cũng không còn bước tới ôm cô. Mỗi tin nhắn cô gửi anh không lập tức trả lời như trước. Anh dần dần cảm thấy nhàm chán, giống như ăn một món ăn quá nhiều khiến anh phát ngấy.

Ngược lại cô không nhận thấy sự lạnh nhạt của anh, hàng ngày vẫn cố gắng học những món ăn ngon để tẩm bổ cho anh. Mỗi lần anh về cô đều chạy nhanh ra giúp anh treo áo khoác. Mỗi tối đều chăm chỉ là từng bộ quần áo rồi treo sẵn để ngày mai anh mặc. Nụ cười trên môi cô chưa bao giờ tắt. Lúc này cô yêu anh, yêu đến điên dại, yêu đến quên cả bản thân mình.

anh bo lo em roi (2)
Cô yêu anh đến  điên dại, yêu đến quên cả bản thân mình

Hôm nay anh nói với cô rằng có công việc không về, cô không chút nghi ngờ mà lập tức dặn dò anh làm gì cũng cận thận, đừng làm việc qá nóng nảy. Nếu có thể giải quyết bằng lời nói thì càng tốt, không nên hấp tấp. Anh chỉ trả lời qua loa rồi tắt máy.

Tiếng nhạc ầm ầm vang lên, anh lắc lắc ly rượu, uống một ngụm lớn. Men đắng chảy theo yết hầu đi xuống khiến anh rất dễ chịu.
“Này, lâu lắm mới thấy mày đi đêm”. Thằng bạn thân của anh lên tiếng trêu trọc.
Anh cười cười: “Thì hôm nay đi rồi còn gì”.
Mấy thằng bạn xung quanh mỗi đứa một lời.
“Hôm nay đi rồi thì chơi cho thoải mái luôn đi”.
“Đúng rồi, nếu không thì tao không quen mày”.
“Chơi đi, chơi đi, mày đừng ngu mà vì một cây xanh mà bỏ cả khu rừng”.
Tiếng nhạc không át đi được lời nói, anh không giận mà cười. Nghĩ một hồi mới đáp.
“Được, hôm nay chơi tới cùng đi”.

Tiếng chạm cốc liến tiếp vang lên, đột nhiên cô gái bên cạnh luồn tay vào áo anh. Vuốt ve lồng ngực cương nghị. Anh cảm thấy hơi nóng bốc lên, cơ thể bắt đầu khó chịu. Anh ngiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh, ánh đèn rọi xuống khiến từng đường nét trên khuôn mặt cô gái hiện rõ. Mắt to, đôi môi nhỏ xinh, khuôn mặt trong sáng không hợp với không khí bẩn thỉu ở đây. Đây là cô em xã hội của thằng bạn anh đưa đến. Rất xinh đẹp, nét đẹp dịu dàng, nhu nhược. Không giống nét tinh nghịch, ương bướng của cô ấy. Cô gái này có nét nhu mì khiến đàn ông muốn bảo vệ, che chở.

Không kiềm chế được anh lập tức cúi đầu áp môi mình lên đôi môi nhỏ nhắn, hai người hôn nhau cuồng nhiệt đến điên dại. Anh bật dậy kéo tay cô gái ra khỏi club, để đằng sau là tiếng cười của đám bạn.

Màn đêm buông xuống, anh thở dốc cúi người nhìn cô gái dưới thân mình. Có lẽ vì đau mà cả khuôn mặt nhăn lại như một con mèo nhỏ.

Đây là lần đầu tiên của cô, có lẽ vì thế nên càng đau. Anh nhẹ nhàng gạt đi giọt nc mắt bên bên khóe mắt cô. Anh khẽ nhắm mắt, nhớ đến người đang đợi anh ở nhà. Anh mím môi, cúi đầu hôn mạnh lên môi cô gái bên dưới. Chỉ lần này thôi, chỉ một lần thôi, chỉ phóng túng lần này thôi.


Sáng hôm sau anh mệt mỏi trở về nhà, căn phòng tối om vì rèm được kéo lại. Anh với tay bật đèn, bước đến định ngồi xuống sopha thì thấy một thân hình cuộn tròn nằm trên đấy. Lồng ngực như bị thắt lại, rất khó chịu. Cô nằm co ro trên sopha, mái tóc dài xõa xuống dưới sàn. Khóe môi còn ẩn hiện nụ cười, có lẽ cô đang mơ giấc mơ đẹp.

Anh bước đến luồn tay bế bổng cô lên, có lẽ vì bị anh đánh thức cô lập tức mở mắt, nhìn thấy anh cô cười tươi. Vòng tay lên ôm chặt cổ anh, cúi đầu dụi dụi vào lồng ngực anh. Đột nhiên cô ngẩng đầu, nheo mắt nhìn anh, như một con cọp nhỏ xù lông. Bỗng nhiên anh có cảm giác không lành, dừng bước hỏi.

“Em sao thế”.
“Khai mau, hôm qua anh đi đâu, trên người có mùi nước hoa của phụ nữ”Cô gằn giọng nói.
Trái tim anh bỗng đập bịch một cái, sợ hãi nổi lên như bão, bông nghe thấy tiếng cười khúc khích của cô.
“Em đùa thôi,làm gì mà anh ngiêm túc thế”. Nói xong cô cúi đầu vào lồng ngực anh tiếp tục ngủ.

Anh thở phào một hơi, bỗng dưng anh có cảm giác vô cùng tội lỗi.

Bốn tháng tiếp theo trôi qua, anh càng lúc càng lạnh nhạt với cô, tần xuất cãi nhau ngày càng nhiều. Cô không bao giờ cãi lại anh quá ba câu, chỉ im lặng rơi nước mắt rồi tự động làm hòa cùng anh. Còn anh thì kiếm cớ cãi nhau rồi đùng đùng ra khỏi nhà đến tận ngày hôm sau mới trở về.

Anh với cô gái lần ấy vẫn luôn liên lạc với nhau, ở bên cô ta anh có cảm giác mới mẻ, vui vẻ hơn rất nhiều. Cô ta như một luồng gió mới thổi đến nơi hoang vu, nhàm chán của anh. Anh càng lúc càng mê mẩn cái cảm giác ngoại tình này.

Rồi một hôm anh về nhà, thấy cô vui vẻ chạy đến ôm chặt lấy anh. Nói với anh cái tin động trời rằng cô đã mang thai. Anh như chết sững, còn cô thì vui đến quên cả trời đất.

Nhìn khuôn mặt cứng đờ của anh, cô mím môi, đôi mắt ngấn nước. Anh không vui sao? Anh không muốn cô mang thai con của anh sao? Tại sao anh lại không vui như vậy?

Cuối cùng anh ra một quyết định khiến cô rất hạnh phúc. Anh nói cả hai sẽ kết hôn, cho dù không còn yêu cô nhiều như trước như anh vẫn cần một người vợ đảm đang ở nhà. Đám cưới diễn ra nhanh chóng trong sự hạnh phúc của cô. Nhìn nụ cười rực rỡ không khép lại của cô anh bỗng cảm thấy mệt mỏi.

Cuộc sống hai người vẫn tiếp diễn như bình thường. Cô vẫn đóng vai một người vợ đảm, còn anh vẫn ngoại tình và luôn kiếm cớ cãi nhau như vậy. Những cái tát ngày càng nhiều hơn.

Anh đánh cô, cô cúi đầu bật khóc, nhưng cuối cùng cô không một câu oán thán, chỉ im lặng quay lưng ra ngoài phòng khách. Để mặc anh phát tiết.

Một hôm anh không về nhà, bên cạnh là cô người tình bé nhỏ đang nũng nịu. Chuông điện thoại vang lên. Nhìn thấy tên cô nhấp nháy trên màn hình, anh bỗng đĩnh tắt đi. Nhưng rồi lại bấm nghe, giọng điệu không kiên nhẫn.
“Có chuyện gì thế?”.
Đầu giây bên kia vang lên giọng nữ có chút mệt mỏi.
“Em thấy mệt quá, anh có thể về không?”.
Anh nhíu mày, thẳng thừng đáp.
“Tôi đang bận, cô tự đi khám xem sao”.
Nói xong anh lập tức cúi điện thoại, ngiêng người nhìn người tình, thả xuống một nụ hôn đầy dục vọng.

Giấy không gói được lửa, khoảnh khắc anh lo sợ đã đến. Nhìn cô yên lặng ngồi ở sopha, trên bàn là chiếc điện thoại của anh. Anh bước đến, hét lớn vào mặt cô.
“Cô cầm điện thoại của tôi làm gì, ai cho cô đụng vào”.

Cô ngước đầu nhìn anh, nhàn nhạt nói.
“Là anh để ở đây, em chưa từng đụng vào”.
Nói xong cô đứng dậy trở về phòng, nuốt nước mắt vào trong. Không để cho anh biết rằng cô đã đọc được những dòng chữ kia. Không muốn anh biết rằng, cô biết rồi, cô biết rồi. Biết rằng anh lừa dối cô rồi.

Cô không dám khóc, không dám chất vấn anh, cô sợ, sợ rằng sẽ đánh mất đi người đàn ông cô yêu thương nhất. Cho dù anh chỉ ở bên cô hời hợt như vậy cũng được, chỉ cần còn nhìn thấy anh với cô là quá đủ rồi. Cô chấp nhận, chấp nhận sự lừa dối này, chấp nhận coi như chưa từng nhìn thấy những dòng chữ kia. Vì cô yêu anh, yêu đến mức cho dù cô đánh mất tất cả tôn ngiêm của mình cũng không sao cả.

Có lẽ ông trời có mắt, ông trời hiểu thấu sự đau đớn của cô. Nên ông trời đã đưa cuộc tình này đến hồi kết.

Cô xách túi đồ ăn nặng trịch trên tay, cô đã mang thai được bảy tháng. Bụng cũng khá lớn nên đi đứng có phần khó khăn. Bên cạnh cô là đứa bạn thân cũng xách túi cồng kềnh. Hai người vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ.
Đột nhiên đứa bạn thân cô dừng bước, trợn mắt nhìn vào gian hàng bên cạnh. Cô cũng ngiêng đầu nhìn theo tầm mắt nó. Túi đồ ăn trên tay rơi lộp bộp xuống đất. Những người xung quanh cũng tò mò đứng lại xem.

Người trong ấy không ai khác chính là người đàn ông của cô, là người chồng cô yêu thương. Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ trung mặc chiếc váy trắng thuần tinh khiết. Hai người đứng cạnh nhau rất đẹp đôi.

Bạn cô tức giận, nắm chặt tay định xông lên thì cô với tay nó lại.
“Đừng đi”.
Cậu bực mình, hét vào mặt cô.
“Cậu, cậu là đồ ngu đúng không, có phải cậu đã biết trước rồi đúng không?”.

Cô không đáp lại, chỉ lẳng lặng nhìn về phía trước. Nhìn anh đang dịu dàng ướn thử trang phục cho cô gái. Lồng ngực cô đau thắt, giống như máu đang chảy đầm đìa. Thấm ướt toàn bộ ký ức.
“Cậu về trước đi, mình muốn yên tĩnh một mình”.
Cậu vừa định lên tiếng thì nhìn thấy khuôn mặt lanh lùng của cô, cậu biết chỉ cần cô quyết định thì không thể lay chuyển. Đành nhẹ giọng.
“Cậu đừng làm gì dại dột,nhớ kỹ, mình luôn bên cạnh cậu”.
Cô ngẩng đầu, mỉm cười nhàn nhạt:”Mình biết rồi”.

Đột nhiên anh quay đầu như phản xạ, nhìn khuôn mặt ngiêng của người phu nữu đằng xa. Trong lòng như rơi vỡ một thứ gì đó quý giá. Buông bộ quần áo trên tay, anh bước nhanh ra ngoài, đi ngang qua người bạn cô rồi đi đến trước cửa trung tâm thương mại cũng không thấy hình bóng cô. Cảm giác sợ hãi chưa từng có nổi lên. Anh bấm điện thoại gọi cho cô nhưng không ai bắt máy.

Khi trở về nhà, anh tìm kiếm khắp nơi nhưng vẫn không thấy cô. Mở tủ quần áo thì vẫn đầy ắp những trang phục vô hay mặc. Anh thẫn thờ ngồi xuống sopha thì thấy mảnh giấy được gấp ngay ngắn trên bàn, gấp rút mở ra. Anh run rẩy đọc từng chữ.

“Em yêu anh vào ngày em còn nông nổi cho đến khi em thực sự trở thành một người phụ nữ trưởng thành. Em yêu anh bằng tình yêu cuồng nhiệt nhất, qua bao tháng ngày tình yêu của em càng thêm sâu sắc. Em yêu anh nhiều đến như vậy đấy. Chúng ta gặp gỡ nhau vô cùng hời hợt, nhưng em lại yêu anh không chút hời hợt. Dành tặng cho anh cả thời xuân sắc, đổi lại là những tháng ngày hạnh phúc trôi qua quá nhanh. Thời gian có lẽ khiến tình yêu anh dành cho em phai nhạt, nhưng với em, thời gian càng dài càng khiến em yêu anh nhiều hơn thế. Nhưng đáng tiếc, anh đánh mất rồi, anh đánh mất rồi, thực sự đánh mất em rồi”.

Cuối dòng, cô viết: “Cảm ơn anh, cảm ơn đã ở bên em những ngày tháng thanh xuân đẹp nhất. Có anh ngần ấy thời gian, em đã quá mãn nguyện rồi”.

Chuông điện thoại kêu vang, anh gấp gáp bắt máy. Truyền vào tai anh là tiếng hét của mẹ vợ.
“Thằng khốn nạn,mày đang ở đâu, mày đang ở đâu. Con gái tao đang nằm trong phòng cấp cứu, còn mày đang ở đâu”.
Điện thoại rơi bộp xuống đất. Anh loạng choạng với lấy điện thoại, hỏi địa chỉ lập tức lấy xe phóng đến bệnh viện.
Thứ anh nghe được đầu điện là tiếng khóc nức nở của mẹ vợ, vừa thấy anh, bà xông tới giáng cho anh một cái tát rất mạnh. Anh không phản kháng, không nói một lời, chỉ im lặng nhìn bố vợ đang ngồi ở ghế chờ. Mặt ông tái nhợt, tiều tụy vô cùng, ôm không nói một lời. Chỉ yên lặng nhìn chống tay vào đùi cúi gằm mặt xuống đất. Có lẽ nỗi đau đớn nhất chính là im lặng.

“Vợ con sao rồi mẹ”.
“Mày còn hỏi, con tao bị mày hại chết rồi, con tao tại sao lại chọn một thằng khốn nạn như mày làm chồng. Ngày ấy tao đã không đồng ý nhưng vì con gái tao cố chấp muốn lấy mày tao với đồng ý. Tại sao mày lại đối xử như thế với con gái tao,đứa con gái đáng thương của tao”. Nói xong bà ngã gục xuống đất, ôm mặt khóc nức nở.

Xung quanh bu lấy một đám đông để xem, các bác sĩ không ai lên khuyên ngăn hay nói người nhà bệnh nhân yên lặng. Qua những lời bà nói ai cũng hiểu được điều gì đang sảy ra, bọn họ vô cùng thông cảm với bà mẹ này. Chán ghét nhìn người chồng khốn kiếp kia.

Bác sĩ mở cửa phòng cấp cứu bước ra, bố vợ lập tức đứng lên, bước nhanh tới hấp tấp hỏi.
“Bác sĩ, con gái tôi sao rồi”.
Bác sĩ liếc nhìn một vòng mới thở dài lắc đầu.
“Con gái của bác vì mang thai, cơ thể suy nhược mà lại gặp phải chấn động mạnh nên đã không qua khỏi, đứa bé trong bụng vì thiếu oxy quá lâu nên đã chết lưu. Mong gia đình bớt đau buồn”.

Bố vợ buông thõng hai tay, đờ đẫn chết chết sững tại chỗ.

Anh không dám tin vào tai mình, dường như tiếng la hét của mẹ vợ cũng không khiến anh bình tĩnh được. Anh lập tức chạy đến phòng cấp cứu, đạp mạnh cửa phòng bước vào.

Tấm ga trắng phủ lên người cô, anh giật mạnh ra, cô nằm ngủ yên tĩnh. Trên mặt có vài xết xước đỏ. Anh run rẩy chạm vào má cô, cơ thể vẫn còn lưu lại chút hơi ấm. Anh bật khóc, nước mắt lăn dài trên gò má cương nghị của người đàn ông.

Anh sai rôi, thực sự sai rồi. Anh không nên đối xử với cô quá tàn nhẫn như thế. Cô nói đúng, anh đánh mất cô rồi, thực sự đánh mất cô rồi. Anh đánh mất đi thứ quan trọng nhất cuộc đời của mình rồi.

Bố vợ chậm rãi bước tới, lặng lẽ nhìn con gái đang nằm trên giường, ông không khóc, không mắng. Chỉ yên tĩnh nhìn con gái trên giường. Cô con gái ngỗ nghịch của ông, ông nói rất khẽ, dường như không thể nghe ra.

“Con gái ngốc, dậy đi, bố đây. Bố sẽ không mắng con vì đi chơi về muộn nữa, được rồi, chỉ cần con dậy con có đòi gì bố cũng sẽ chiều. Không cần giả vờ với bố nữa, trò này cũ lắm rồi. Bao năm rồi cũng không thay đổi. Dậy trở về nhà với bố đi, trong ru lạnh toàn là đồ ăn con thích. Nếu muốn bố có thể đưa con đi vòng quanh thế giới để du lịch như con muốn. Con cần gì, muốn gì, chỉ cần nói bố sẽ đáp ứng. Đừng đùa với bố nữa nhé, được không con gái”. Giong nói của ông rất nhạt rất lạnh lùng, nhưng đôi tay đã run rẩy không giấu được sự sợ hãi trong lòng. Mồ hôi ứa đầy tay. Trong đầu vang lên tiếng cười lanh lảnh của con gái.

Bia mộ lạnh lẽo, từng người xếp hàng đi tới thắp hương. Trên bia mộ, cô gái có gái tóc dài mỉm cười rực rỡ vô cùng xinh đẹp.

“Anh bỏ lỡ rồi, anh bỏ lỡ em rồi, thực sự bỏ lỡ rồi.”
….
Ba năm sau.
Người đàn ông tuấn tú năm nào trở nên tiều tụy, gò má hóp lại vì gầy yếu. Anh chăm chú lau bụi trên bia mộ. Ôn nhu nhìn người con gái trong ảnh. Dịu dàng nói.

“Anh dùng ba năm để tưởng nhớ lại những ngày tháng đã qua. Anh dùng cả cuộc đời còn lại bên bên em”.
Anh ngiêng đầu tựa lên bia mộ, giọt nước mắt lăn dài. Thời gian không khiến nỗi đau nguôi ngoai mà lại càng khắc rõ. Anh cười hạnh phúc.
“Xin lỗi, anh yêu em”.
anh bo lo em roi (1)

Trong nhà, ông bố năm nào nay càng thêm già nua, mái tóc đã bạc đi phân nửa. Ông ngồi trên ghế tựa, nhìn bức ảnh trên tay. Ông dịu dàng vuốt ve.Đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó ông nói vọng ra.
“Bà nó ơi, lát nữa đi siêu thị nhớ mua mấy loại nước ngọt con gái thích. Nó trở về mà không có nó sẽ cằn nhằn đấy”.
Bà ở trong bếp, đôi tay cầm dao khẽ run run, lấy tay bịt chặt miệng để không bật khóc.

Người đã ra đi nhưng nỗi đau vẫn còn ở đó
….
Có được không, mỗi câu nói đều khiến em ngẹn ngào
Thành phố, có biết bao điều muôn hình muôn sắc
Chúng ta, như ngăn cách tất cả vũ trụ
Tạm biệt, tất cả đều hóa thành hư ảo

Anh bỏ lỡ rồi, anh bỏ lỡ em rồi, thật sự bỏ lỡ rồi
5 (100%) 1 vote[s]